Ngày trước, có một người rất thích uống rượu, có rượu là uống không biết chán, cho nên sinh ra nghiện nặng. 茨城県 コンクリート製品
Một lần, anh ta đến kinh thành làm ăn, t́nh cờ gặp người quen. Oái oăm là người quen này rất keo kiệt.
Sau khi g 茨城県 コンクリート
ặp người quen, anh nghiện rượu nêu ư kiến :
- Lâu lắm 茨城県 コンクリート二次製品
rồi chúng ta mới gặp nhau, hiện giờ tôi đang thèm chén rượu. Chúng ta về nhà anh chơi, có chén rượu cho tôi giải sầu th́ hay quá.
Người quen nói :
- Nhà tôi ở 茨城県 理化学製品
cách đây xa lắm, chẳng nỡ để anh vất vả vậy.
Anh nghiện nói :
- Không sao, xa lắm cũng chỉ hai ba mươi lư chứ mấy.
Người quen nói : つくば市 理化学製品
- Nhà tôi chật chội không dám mời anh.
Anh nghiện rượu nói :
- Chẳng hề ǵ, chỉ cần rộng bằng cánh cửa mở là được.
Người quen nói :
- Tôi không理化学製品
chuẩn bị cốc chén uống rượu, nên không uống được.
Anh nghiện rượu nói ngay :
- Xem anh nói đến mức nào nào, bao năm chúng ta là tri kỷ, không có chén cũng chẳng sao, bê cả lọ tu cũng được.